Nấu cháo bằng lưỡi rìu
Đăng lúc 07:55 bởi Unknown

Trên đường về phép, một người lính rẽ vào nghỉ tại một nhà bên đường. Chủ nhà là một mụ đàn bà keo xỉn. Tuy nhà có đù mọi thứ, nhưng khi người lính hỏi có gì cho ăn nhờ thì mụ ta làm ra bộ đau khổ than thở:

- Trời ơi, chính tôi đây cũng chưa ăn gì cả, chẳng có gì mà ăn, bác ạ.
- Chăng có gì thì chịu vậy thôi!
Vừa lúc ấy đề ý thấy chiếc lưỡi rìu bỏ lăn lóc dưới gậm giường, người lính bèn đề nghị:
Ừ, không có gì ăn thì ta lấy lưỡi rìu nấu cháo cũng được.
- Nấu cháo bằng rìu à! - Mụ chủ ngạc nhiên.
Chứ sao: Bà chủ cứ cho tôi mượn cái nồi. Mụ chủ vội đi lấy nồi ngay. Người lính rửa sạch lưỡi rìu bỏ vào nồi, đổ nước rồi đặt lên bếp.
Mụ chủ chăm chú nhìn người lính.
Đun một lúc, người lính lấy muôi quấy nước trong nồi rồi múc nếm thử một ít.
- Thế nào? Mụ chủ hỏi.
- Sắp được rồi đây - Người lính trả lời. Nhưng tiếc một cái thiếu mất tí muối.
Muối thì tôi có. Này lấy mà cho vào.
Người lính bỏ muối vào, quấy quấy, rồi lại nếm.
Giá có một nắm tấm cho vào đây thì phải biết! Mụ chủ tất tưởi chạy vào phòng bê ra một bao tấm lớn đưa cho người lính:
- Đây, bác cứ cho bao nhiêu đủ thì cho. Người lính cho tấm vào nấu, rồi lại nếm. Bác khen tấm tắc:
- Chà, cháo mới ngon làm sao chứ: Giá có được ít mỡ cho vào đây nữa thì tuyệt. Mụ chủ tìm ra cả mỡ. Cho mỡ vào cháo, người lính bắc cháo ra đặt lên bàn và mời:
- Bà chủ lấy thìa ra ăn cho vui nào.
Hai người xì xụp ăn và tấm tắc khen ngợi. Mụ chủ rất đỗi lạ lùng:
- Thế mà tôi không biết nấu cháo rìu ra cháo ngon thế này, được đấy.
Thôi từ nay chẳng lo tốn kém gì nữa. Còn bác lính vừa ăn vừa tủm tỉm cười.

LIÊN QUAN
BÌNH LUẬN